sở khanh
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Kẻ phụ bạc, lật lọng trong tình duyên: "Sở Khanh" là một danh từ riêng, xuất phát từ tên nhân vật trong tác phẩm "Truyện Kiều" của Nguyễn Du, dùng để chỉ một người đàn ông lừa dối, bội bạc, không chung thủy trong tình yêu, chuyên lợi dụng và ruồng bỏ người phụ nữ.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Đừng tin lời đường mật của những gã sở khanh. (Đừng tin vào những lời ngọt ngào của những kẻ phụ bạc.)
- Cô ấy đã khóc rất nhiều vì bị một tay sở khanh lừa dối tình cảm. (Cô ấy đã khóc rất nhiều vì bị một kẻ bội bạc lừa dối tình cảm.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "Giở thói sở khanh": hành động một cách phụ bạc, lừa dối trong tình yêu, giống như tính cách của nhân vật Sở Khanh.
- Hắn đã giở thói sở khanh, bỏ rơi cô ta khi cô cần nhất. (Hắn đã hành động phụ bạc, bỏ rơi cô ấy khi cô ấy cần nhất.)
Biến thể và từ gần giống
- Kẻ phụ bạc (danh từ): người có hành vi bội tín, không giữ lời hứa, đặc biệt trong tình cảm.
- Kẻ lật lọng (danh từ): người hay thay đổi, không kiên định, dễ phản bội.
Từ đồng nghĩa
- Kẻ bạc tình: người nhẹ dạ, dễ thay lòng đổi dạ, không thủy chung.
- Kẻ lừa tình: người dùng thủ đoạn để lừa dối người khác về tình cảm.
Thành ngữ liên quan
- "Sở Khanh, Trụy Thành": cụm từ thường dùng để chỉ chung hai loại người đàn ông xấu trong xã hội cũ: kẻ phụ bạc (Sở Khanh) và kẻ ăn chơi sa đọa (Trụy Thành).
- Trong xã hội xưa, phụ nữ rất sợ gặp phải những loại Sở Khanh, Trụy Thành. (Trong xã hội xưa, phụ nữ rất sợ gặp phải những loại người phụ bạc và ăn chơi sa đọa.)
- Kẻ phụ bạc lật lọng trong tình duyên.